
Khác với pháp lìa ngã, khi tu hành và đạt tới cảnh giới lìa ngã rồi thì thức biến thành trí. Ví dụ uống một ngụm trà nóng, chúng ta không cần phải có kiến thức sâu rộng để biết được độ nóng như thế nào, sự cảm nhận tự nhiên đó đến với ta trước khi thức thần phân tích loại trà này có nguồn gốc mà ký ức có cơ hội phân biệt ngon dở, mắc rẻ....
Biên kiến này sở dĩ có, từ bao nhiêu kinh nghiệm uống trà, khác với người chưa bao giờ dùng trà, trong khi hương vị của trà vẫn cố hữu, ngon hay dở tại vì kinh nghiệm khác nhau của từng cá nhân khi uống cùng một loại trà. Mỗi ngày qua rất nhiều người thấy ánh mặt trời, dù chỉ có một mặt trời, nhưng thiên hạ có khá nhiều ý tưởng khác nhau, vì kinh nghiệm khác nhau, nên sự hiểu biết có khác về chỉ một vấn đề.
Nhìn cái gì trước mắt, ký ức liền chọn một tiền kiến nào đó, để ký ức để so sánh, trong thư viện ngổn ngang này chất chứa từ vô lượng kiếp, nẩy ra một tiêu chuẩn đã có trước, thế rồi thần thức phán quyết cho một cái nhìn y hệt như đã biết. (Lần đầu nhìn hoa hồng, có ai biết được màu đỏ thẳm của hồng đẹp cở nào). Cái biết này không chạy ra khỏi nhị biên của thế giới đối đải. Trong khi pháp lìa ngã vượt khỏi chính mình, vượt lên khỏi tiền kiến hoà nhập với hư vô, nơi đó không có chỗ đứng của thần thức.
Khi thiện ác là cây thước đo đạo đức đời sống, thì cái thiện là cái nghịch đảo của cái ác. Dĩ nhiên từ thuở nhỏ, chúng ta học bài học đạo đức, có ghi rõ thiện ác, người, ta, sống chết. Đó là chuyện thế gian pháp.
Pháp lìa ngã vượt ra khỏi Nhân, Ngã, Thiện, Ác, Sanh, Tử. (vô ngã vô nhân, phi thiện ác, liểu sanh tử). Và dĩ nhiên dựa vào thế gian để chế ngự bằng pháp lìa ngã, sống với thế gian mà không hoà nhập với thế gian.
Khi lìa ngã rồi, thì yếu tố không gian và thời gian không còn tồn tại nữa. Đạo Phật nhìn nhận đau khổ và hạnh phúc của thế gian, nếu thế gian không có hạnh phúc và đau khổ thì làm sao con người phải điêu đứng như vậy. Chỉ vì không gian và thời gian là hai yếu tố ảo, chỉ được xác định bởi tư lương, khi động thì thời gian và không gian có vị trí hẳn hòi trong ta, khi tịnh thì chúng không có khả năng tồn tại, vì không có tự tánh.
Trong đời sống hàng ngày, chúng ta động trong động, khi ngủ, tịnh trong mê, khi tịnh là định trong tịnh. Chính ngay lúc này là lúc còn gọi là Chơn Động. Lúc chơn động mọi sinh hoạt tùy duyên theo yếu lý của mọi duyên nghiệp, (thiên tai do cộng nghiệp mà có, chứ chẳng ai làm ra vì muốn như vậy).Nếu cần mọi duyên nghiệp sẽ phải triệt tiêu một cách tự nhiên vì nghiệp không có tự tánh không thể tồn tại.
Chúng ta không thể dùng thế gian pháp để giải thoát. Đạo Phật không chỉ là sự hiểu biết để ngăn ngừa, suy luận, đè nén, tránh né. Mà chính đạo Phật giúp lìa mọi sự dính mắc. Chỉ vì Phật tánh vốn hoàn hảo, khi ta tu, tức là dọn dẹp cắt xén, tắm gội cho đến khi nào không còn cái gì có thế lấy ra nữa. Cái còn lại sau cùng không thể tách ra được nữa, chính là chân tánh, chân tánh có tự tánh, hay còn gọi là Phật tánh.
Tìm Phật, tuyệt đối không cầu mong ở ngoài ta. Khi bảo rằng không ở ngoài, có nghĩa là phải tìm nơi chính ta, chứ không phải vị Phật nào bên ngoài, khi tìm ở chính ta, bởi chính ta, tuyệt đối văn tự không cần thiết trong tiến trình này.
Tìm Phật tánh của mình, chứ không tìm vị Phật nào cả. Nếu niệm Phật để trừ vọng niệm, tạp niệm thì cũng nên. Chứ niệm Phật để thành Phật, e rằng chúng ta chưa thực hiện đúng pháp chánh niệm. Đức Phật xưa kia niệm ai mà thành?? Vì âm thinh, sắc tướng, hẳn không phải là chánh pháp tuyệt đối để giải thoát (trong kinh Kim Cang có ghi như vậy). Văn tự vốn chuyên chở triết lý, khi yếu tố văn tự mang bản chất không tuyệt đối của thực thể, thì số phận của triết lý kia đi về đâu?? Đừng hòng dùng văn tự để diễn tả hạnh phúc và đau khổ, chỉ có những người trong cuộc, tự thân chứng lấy hoàn cảnh của họ mà thôi.
Chỉ vì chúng ta chưa thấy Phật mà dám niệm Phật, e rằng đó là tà niệm??? Niệm bằng tâm tư nhất tâm bất loạn, hay bất ổn?? (kinh Bát Nhã đã phủ nhận mọi giá trị của ngũ uẩn, vậy ai có đủ khả năng niệm bằng chánh niệm??).
Ngặt nổi, vốn lục dục là của nguồn gốc phiền não, chúng ta tại sao không vô hiệu hoá lục thức bằng cách "Nhìn vô, nghe vô, thở vô, tưởng vô, nghĩ vô cùng một lúc...." Hướng lục thức về một chỗ chung. Chỗ chung này là điểm chung của lục thức, ở vị trí không phải bên ngoài có thể rờ ngắm được, dần dà lục thức sẽ phải thuần, chỗ ấy còn gọi là vô sở trụ. (trong kinh Kim Cang có ghi chỗ này).
Tránh né lục thức bằng cách đối đãi, thì chúng ta đã đi ngược lại với kinh Bát Nhã, vì hẳn mọi sự liên hệ của lục căn hoàn toàn không có tự tánh, là huyễn, ngũ uẩn vốn giai không, dùng chúng đặt để một điều gì, quả là ngoại vi, hư ảo, vốn không thật.
Pháp lìa ngã của Phật giáo không phải là một triết lý, mà hẳn là một hành động có liên hệ mật thiết không thể thiếu giữa thân và tâm. Nếu tu hành chỉ một trong thân và tâm, còn cho là bị chứng cô thiên, có nghĩa là cô âm, độc dương, chứ đáng lẽ ra phải tu hành theo lối âm dương. Hành giả còn phải được thân chứng, vì sống với nó, chứ không phải chỉ nghe qua và biết như vậy mà cần phải tự thân mình ấn chứng. Có con chim nào bay bằng một cánh bao giờ. Có sự trưởng thành nào mà thiếu sự trưởng dưỡng của âm dương, nhìn vạn vật khi hạt nẩy mầm, chuyện đầu tiên là vỡ làm đôi, chúng ta đã thấy biểu tượng âm dương từ vạn thể của thiên nhiên, cũng chính hai yếu tố âm dương là ngưỡng cửa bắt đầu của tiến trình lìa ngã. Muốn trở về với hư vô, mà không bắt nguồn từ bản thể thiên nhiên, khó mà hoà nhập với hư vô.
Pháp Bất Lập Văn Tự mưu tìm giải thoát có liên quan gì đến Tứ Diệu Đế, Thập Nhi Nhân Duyên, Bát Chánh Đạo và hàng hà sa số có trong kinh, luật, luận của Phật giáo.
Phật đã bảo "Suốt 49 năm ta không nói một lời gì về đạo". Vậy chúng ta đang theo pháp giải thoát nào vậy?. Công Truyền hay Mật Truyền?, pháp nào là pháp Phật, pháp nào là pháp Thế Gian?. Chánh pháp nhãn tạng của đức Phật hiện giờ ai đang gìn giữ?. Là Phật tử, chúng ta có nói ngoa không? Có vô tình phỉ báng Ngài khi chúng ta gọi nhau là Phật tử, vì có quá nhiều tông phái, duy chỉ có một chánh pháp mà thôi. Trong khi hằng hà con Phật đang lang thang lê lết trên 84 vạn nẽo đường tu học... đâu là Pháp Phật, đâu là pháp Thế Gian???
Đức Phật không phải là nhà đạo đức học, Ngài cũng không phải là nhà tư tưởng, không phải là vị thần linh. Thậm chí nếu dâng tặng cho Ngài vài chục cái giải Nobel, thì cũng chỉ vất sọt rác mà thôi. Hãy bỏ Ngài ra khỏi định kiến của thế gian, đừng dùng ngôn ngữ thế gian để hòng ca tụng Ngài uổng công, một khi đã lìa ngã rồi, thế gian ảo này, không còn là thực thể có đủ yếu tố để cần lý luận từ một đấng giải thoát.Khi âm dương hiệp nhất, thì thần thức, ký ức, sẽ không còn chỗ nương tựa nữa. Chính ngay lúc này, sự dao động một cách tự nhiên trong thân, tâm mà không dùng đến mọi giá trị của văn tự, âm thanh, sắc tướng, niệm, nguyện bất cứ ai, chính là cửa ngõ của giải thoát hay còn gọi là lìa ngã, không dính mắc bất cứ trạng thái nhị nguyên nào trước kia. Cảnh giới này không phải là ngoan không. (khi tâm sở đã bị vô hiệu hoá, chính tâm vương là mầm của chơn chủng tử). Phật pháp khác với thế gian pháp là ở chỗ này.
Ý kiến bạn đọc
Những tin mới hơn
Những tin cũ hơn
TP. HỒ CHÍ MINH – VARANASI
Thiệt hại do bão Bualoi tiếp tục tăng: 51 người chết và mất tích, thiệt hại hơn 8.000 tỷ đồng
Bão Kalmaegi có thể gây giông lốc từ ngày 6/11
Bão số 10 và mưa lũ khiến 26 người chết và mất tích, 44.230 ngôi nhà bị hư hỏng, tốc mái
THƠ LỤC BÁT: HƯƠNG LÚA
Vô Thường
Chuyện ly kỳ quanh những cây nến cháy 640 năm
Kinh Hiền Ngu bằng thơ lục bát dài nhất Việt Nam
Vĩnh Long: Ban Trị sự GHPGVN tỉnh thăm, sách tấn chư hành giả Ni an cư tại chùa Liên Hoa
Mỗi tỉnh, thành phố sau sáp nhập chỉ có một Trường Trung cấp Phật học
Ban Trị sự GHPGVN Q.Phú Nhuận họp mặt cuối nhiệm kỳ X (2021-2026)
Giới thiệu 16 loại bánh Giáng sinh nổi tiếng, không thể thiếu mỗi mùa Noel
3 cách kiểm soát cảm xúc để cuộc sống tốt đẹp hơn
Hãy sử dụng giọng nói có trách nhiệm và thiện lành
Vì sao sống thiện nhưng chưa gặp quả lành
Trái Cây Đà Lạt
Ngũ Qủa - Trái Cây Đà Lạt
Xác lập kỷ lục bánh Pizza chay lớn nhất Việt Nam
Đắk Lắk: Ban Hoằng pháp Phật giáo tỉnh tổ chức khóa tu Ngày an lạc
Chùa Pháp Linh khai mạc Khóa tu mùa hè Ươm mầm ước mơ lần IX
Khánh Hòa: Chư Ni tổ chức Khóa tu mùa hè “Ươm mầm tuệ giác” lần 2 tại chùa Lộc Thọ
TP.HCM: Hơn 100 thiếu nhi tham dự Khóa tu mùa hè Ươm mầm tuổi trẻ tại chùa Pháp Thiền
Thái Nguyên: Hơn 200 bạn trẻ tham dự Khóa tu mùa hè năm 2026 tại chùa Tằng Lương
Đồng Nai: 500 thiền sinh tham dự khóa thiền Vipassana trong dịp lễ tại thiền viện Phước Sơn
Ngành Hoằng pháp - Hướng dẫn Phật tử TP.HCM sẽ tổ chức Khóa sinh hoạt Phật pháp mùa hè tại TP.Đồng Nai
Ấn Tống Tượng Phật
DANH MỤC SÁCH ẤN TỐNG
Nghệ thuật tạo tác tượng Phật trong các ngôi chùa Việt
Từ nước mắt đến nụ cười
Sách: Thiền sư và em bé 5 tuổi
Đắk Lắk: Niệm Phật đường Phước Chánh rót đồng tôn tạo tượng Đức Phật Bổn Sư
Đắk Lắk: Ban Trị sự GHPGVN tỉnh bàn giao nhà Đại đoàn kết tại phường Đông Hòa
Ấm áp đêm thiền trà "Ngồi yên nhớ ba"
Giác Ngộ sưởi ấm người tha hương
Thiền, Nghệ thuật đốt nhang và trà đạo
Trà Đạo Nhật Bản – Lịch sử hình thành và trường phái
Quảng Ninh: Miễn phí tham quan Yên Tử trong ba năm
Sài Gòn đi núi Bà Đen bao nhiêu km
Núi Bà Đen Tây Ninh: Địa điểm du lịch tâm linh linh thiêng bậc nhất
Cây thông cô đơn Đà Lạt: Vị trí, cách di chuyển, các điểm check-in hấp dẫn
Đồi Đa Phú Đà Lạt: Vị trí, cách di chuyển, các điểm check-in hấp dẫn
Xóm Lèo Đà Lạt: Địa điểm sống ảo đầy lãng mạn
Khu du lịch Fresh Garden Dalat: Điểm đến lãng mạn với cực nhiều góc sống ảo cực chất
Cổng trời Bali Đà Lạt Green Hills: Điểm check-in hot nhất
Làng Cù Lần Đà Lạt: Vị trí, cách di chuyển, các điểm check-in hấp dẫn
Khu du lịch thác Datanla – Thiên đường du lịch mạo hiểm tại Đà Lạt